Vie ♥
Dạo này lang thang đọc review thấy nhiều cái cũng buồn cười, mà xét theo cái nhận xét ấy, thì D&G Rose the one đúng là loại nước hoa không nên chọn nhất :-j
Thế nên cũng mới bảo đừng nên vì review hay mà mua, chê bai mà bỏ qua.
Để nói về nó thì từ đầu tiên xuất hiện trong đầu mình là Kinh điển.
Cổ điển và sexy như chính hình ảnh của Scarlett. Không bao giờ là một lựa chọn sai lầm nếu trên bàn trang điểm của bạn xuất hiện một lọ có mùi hoa hồng, hoặc một lọ của D&G :))
Trước hết, mình không cuồng D&G nhưng mình cho rằng những nhận xét là nước hoa D&G là quá quen thuộc, không ấn tượng là nông cạn. Như Rose the one, cá nhân mình cho rằng là một lọ mùi thích không chê vào đâu được, và không có mùi hoa hồng của hãng nào khác, có thể lẫn với nó. Ngọt mà đậm đà, nữ tính kín đáo cũng hợp mà sexy gợi mở cũng xong. Một mùi có thể dùng nhiều dịp, ngọt mũi. Trừ khi người yêu bạn đặc biệt sành sỏi nước hoa nên thích một brand lạ hơn, dị ứng với mùi hoa hồng hoặc nước hoa mỹ phẩm nói chung, còn không hãy thử nó một chút xem nào.
Thực ra mình đã dùng Rose the one cách đây 2 năm, lúc ấy mới bắt đầu dùng nên không có mấy kiến thức về nước hoa, thế nên đừng mong chờ vào một review đầy tính học thuật, miêu tả 3 note tinh tế nhường nào mùi gì ra sao. Cảm nhận lúc ấy cực vu vơ mơ hồ, nhưng đầy thực tế.
Trước hết là mùi rất liền mạch. Mùi hoa hồng đương nhiên là nổi bật nhất, nhưng cái làm tăng tính nồng nàn mềm mại của nó có lẽ là lilys. Chính vì thế nên đôi khi mình nhận thấy giữa Rose the one và middle note của Chloe EDP có nhiều điểm tương đồng, và vì thế nên cả 2 đều hợp mũi mình. Đặc biệt là mình thấy loại này bám dai hơn, bôi một ít lên tay mà thơm đến nửa buổi, cứ ngan ngát thỉnh thoảng lại chạm vào cánh mũi.
Như trên đã nói, vô cùng cổ điển. Mịn màng như da tơ con gái. Bí ẩn mà cuốn hút. Một phần vì hình ảnh của Scarlett khi đại diện cho dòng này đã khiến mình có cảm giác ấy thì phải. Mùi vani về cuối khá ngọt, lạ mà sang, thế nên mùi này nên dùng trời mát hoặc se lạnh, kiểu cuối thu.
Mình đã dùng qua Rose của Paul Smith. Cùng là hoa hồng, nhưng của PS mang lại cảm giác trẻ trung năng động, còn D&G thì quý phái hơn. Dù thế nhưng không hề già, mấy bạn nữ trẻ dùng lại có cảm giác dễ thương. So với BVLGari Rose Essentille thì già dặn chín chắn đằm thắm hơn, ít có cảm giác mùi phấn thơm. Như một chị đã cmt thế này: ngửi vào thấy mùi bát ngát như gió, thích lắm :)
So về thánh phần thì loại này và Chloe EDP nhiều phần giống nhau, nhưng phải nói là Rose the one gợi cảm giác đàn bà lãng mạn hơn chứ không casual bằng của Chloe. Mùi hoa quả có vẻ không rõ bằng Chloe thế nên cũng có phần ít ngọt mà ấm hơn.
Thêm nữa, mình thấy nhiều người nói mùi hồng quá quen rồi, và chỉ hợp với mũi con gái thôi nên so ra không quyến rũ bằng hoắc hương hay lan nam phi. Nhầm nhé. Kể cả những anh sôi nổi hay trầm tính đều có những lúc yên lặng tĩnh tâm bên bạn gái. Hãy để scent lên tiếng. Highly recommend loại này luôn. Có người còn bảo với mình, mấy ngày lạnh lạnh mát mát ngửi mùi này của mình, chỉ muốn dang tay ra ôm vào lòng che chở :)
Mình có lẽ là loại thích dùng những mùi na ná nhau :)
Trong review về Chloe edp mình nói đó là mùi của mùa xuân, son trẻ mơn mởn. Rose the one với mình, là nước hoa dành cho những chiều cuối thu, khi gió heo may còn thổi ngang vệt nắng.
Cám ơn đã theo dõi ^^ Mình sẽ cố gắng hơn nữa. Bye :x
Tuesday, August 28, 2012
Review: Chloe EDP ♥
Vie ♥
Mình vừa dùng xong một chai mini loại này. Nói thật là mình mê nó ngay từ lần đầu tiên test luôn. Bạn nào thiện cảm với các mùi hoa ngọt ngọt nhẹ nhẹ, hơi nồng mà không gắt thì đảm bảo sẽ thích ngay.
Thành phần của Chloe EDP có hoa hồng, hoa vải, mẫu đơn,... bạn có thể tìm thấy ở bất kỳ trang buôn bán nước hoa nào. Cái mình muốn review ở đây là cảm giác khi mình tiếp xúc với nó.
Ban đầu rất băn khoăn. Mình chỉ định dùng thử Chloe sau khi nói chuyện với ex (lúc đấy còn là bạn). Tình cờ mình đã vác về em yêu này. Lọ mini 6ml siêu xinh và dạng lăn dùng tiện, dễ mang theo, dùng thường xuyên thì cũng được tầm hơn 3 tháng. Chỉ có cái là dạng lăn thì thường làm giảm mùi hơn do với dạng spray.
Loại của mình dùng có lẽ là original chứ ko phải Intense. Nhiều người nói mùi Intense đậm hơn và thích hơn, nhưng mình thích nhẹ nhàng như này, rất vừa phải.
Vốn là mình cảm tình các loại mùi hoa quả ngọt ngào nhẹ nhàng, đặc biệt các loại có mùi rose thì rất mê. Top note vô cùng nhẹ nhàng. Khiến mình phải thốt lên là mùi này sao dịu dàng thế, không dứt ra được. Nồng nàn (chứ không nồng kiểu gắt gỏng nhé). Lan nam phi vốn là kiểu trong sáng đồng nội ^^, thế nên với mình top note dính rất nhiều lan nam phi, thích mũi, dễ chịu.
Ngay từ top note đã thích rồi, mà mình lại là loại chọn nước hoa bằng top, thế nên middle note mình lại ít để ý hơn, vì vẫn còn cảm giác hưng phấn của top note. Nhưng vẫn ngửi thấy là mùi hoa hồng đặc trưng khá rõ. Mình đọc nhiều bài nói là mùi hoa hồng là 1 trong những scent mà nhiều chàng không thích, nhưng ex mình thì có vẻ rất thích mùi này. Có lẽ vì nó lạ mũi hơn khi có mùi lily. Mùi nhã mà ko nhàm chán.
Base thì cảm giác rất nồng nàn nhưng hơi khó bắt được mùi, vì theo mình thấy loại này đi gió thì chỉ được tầm 3 4h, base mùi yêu yêu như gái si tình nhưng lại hơi ngắn và nhạt mùi.
Nhiều chị bảo mùi này già khó dùng, nhưng mình thì thấy rất thanh nhã,lịch sự. Đúng là nó không trẻ trung kiểu các e teen đầy sức sống, mà là gái biết yêu rồi lòng đầy tâm sự :) Cực kỳ hợp các kiểu Cocktail party, tiệc nhẹ, tiệc trà, công sở, vi vu với người yêu, những không gian riêng tư hoặc không đòi hỏi phải hoạt động nhiều. Trời mát có mưa hay trời hanh nắng ấm đều thích.
Mình chọn đây là loại nước hoa dành cho mùa xuân.
Đáng yêu lắm, dùng rồi sẽ cứ nhớ nhung mãi thôi.
Mình vừa dùng xong một chai mini loại này. Nói thật là mình mê nó ngay từ lần đầu tiên test luôn. Bạn nào thiện cảm với các mùi hoa ngọt ngọt nhẹ nhẹ, hơi nồng mà không gắt thì đảm bảo sẽ thích ngay.
Thành phần của Chloe EDP có hoa hồng, hoa vải, mẫu đơn,... bạn có thể tìm thấy ở bất kỳ trang buôn bán nước hoa nào. Cái mình muốn review ở đây là cảm giác khi mình tiếp xúc với nó.
Ban đầu rất băn khoăn. Mình chỉ định dùng thử Chloe sau khi nói chuyện với ex (lúc đấy còn là bạn). Tình cờ mình đã vác về em yêu này. Lọ mini 6ml siêu xinh và dạng lăn dùng tiện, dễ mang theo, dùng thường xuyên thì cũng được tầm hơn 3 tháng. Chỉ có cái là dạng lăn thì thường làm giảm mùi hơn do với dạng spray.
Loại của mình dùng có lẽ là original chứ ko phải Intense. Nhiều người nói mùi Intense đậm hơn và thích hơn, nhưng mình thích nhẹ nhàng như này, rất vừa phải.
Vốn là mình cảm tình các loại mùi hoa quả ngọt ngào nhẹ nhàng, đặc biệt các loại có mùi rose thì rất mê. Top note vô cùng nhẹ nhàng. Khiến mình phải thốt lên là mùi này sao dịu dàng thế, không dứt ra được. Nồng nàn (chứ không nồng kiểu gắt gỏng nhé). Lan nam phi vốn là kiểu trong sáng đồng nội ^^, thế nên với mình top note dính rất nhiều lan nam phi, thích mũi, dễ chịu.
Ngay từ top note đã thích rồi, mà mình lại là loại chọn nước hoa bằng top, thế nên middle note mình lại ít để ý hơn, vì vẫn còn cảm giác hưng phấn của top note. Nhưng vẫn ngửi thấy là mùi hoa hồng đặc trưng khá rõ. Mình đọc nhiều bài nói là mùi hoa hồng là 1 trong những scent mà nhiều chàng không thích, nhưng ex mình thì có vẻ rất thích mùi này. Có lẽ vì nó lạ mũi hơn khi có mùi lily. Mùi nhã mà ko nhàm chán.
Base thì cảm giác rất nồng nàn nhưng hơi khó bắt được mùi, vì theo mình thấy loại này đi gió thì chỉ được tầm 3 4h, base mùi yêu yêu như gái si tình nhưng lại hơi ngắn và nhạt mùi.
Nhiều chị bảo mùi này già khó dùng, nhưng mình thì thấy rất thanh nhã,lịch sự. Đúng là nó không trẻ trung kiểu các e teen đầy sức sống, mà là gái biết yêu rồi lòng đầy tâm sự :) Cực kỳ hợp các kiểu Cocktail party, tiệc nhẹ, tiệc trà, công sở, vi vu với người yêu, những không gian riêng tư hoặc không đòi hỏi phải hoạt động nhiều. Trời mát có mưa hay trời hanh nắng ấm đều thích.
Mình chọn đây là loại nước hoa dành cho mùa xuân.
Đáng yêu lắm, dùng rồi sẽ cứ nhớ nhung mãi thôi.
Sunday, August 26, 2012
Opening
Vie ♥
Tự nhiên nghĩ ra thôi :)
Muốn ghi chép lại về những thứ mình mua, những thứ yêu thích, những thứ tình cờ mua, màu sắc như nào, cảm xúc ra sao.
Nhật ký mua đồ của gal bắt đầu cuộc sống mới :)
Cứ cho là mọi thứ sẽ bắt đầu từ ngày hôm nay đi.
August 26th 2012. Lazy Sunday. Chu :*
6 days left :p Waitin 4 my "Moderato"
OPENING ♥
Tự nhiên nghĩ ra thôi :)
Muốn ghi chép lại về những thứ mình mua, những thứ yêu thích, những thứ tình cờ mua, màu sắc như nào, cảm xúc ra sao.
Nhật ký mua đồ của gal bắt đầu cuộc sống mới :)
Cứ cho là mọi thứ sẽ bắt đầu từ ngày hôm nay đi.
August 26th 2012. Lazy Sunday. Chu :*
6 days left :p Waitin 4 my "Moderato"
OPENING ♥
Thursday, August 23, 2012
Ngày mai anh đi ♥
Vie ♥
To: Tuấn
Dear :)
Những năm tháng trước đây đã từng viết rất nhiều về Tuấn. Chẳng biết từ bao giờ, quý mến lại thành yêu. Và đương nhiên, cũng chỉ một mình dõi theo hình bóng ấy.
Đã là chuyện lâu lắm rồi, những ngày ấy đã qua đi rồi, cũng đã trải qua tình yêu khác, nhưng mỗi lần gặp gỡ vẫn thấy vui, vẫn muốn gặp thêm nhiều lần nữa. Là người dù có cách nhau bao xa cũng thấy như gần bên, nhưng khi gần nhau lại chẳng thể hiểu nổi sao khoảng cách lại xa thế. Ít ra, tình yêu một phía cũng có cái hay. Nếu nó chỉ mãi thầm lặng như thế, chẳng bao giờ nói ra, để nó tự nhiên trôi đi, thì dù là ngày nào đó vẫn muốn gặp lại nhau, vẫn có thể hữu hảo tốt bụng với nhau, không tốn công hận rồi thù, trong sáng và chẳng thế vẩn đục.
Vô tư đúng không?
Lần trước Tuấn đi, chúng ta chẳng còn thân nhau như trước, chẳng còn hay gặp gỡ nhau, có lẽ chẳng có gì thấy tiếc nuối bồi hồi. Chỉ cười mà nghĩ, tình yêu lâu đến thế vẫn có lúc nhạt nhòa như vậy sao? Và mong con người ngồi kia sẽ vẫn hạnh phúc mãi thế. Chính xác là, hạnh phúc của anh khiến em mỉm cười.
Vì sao? Tôi vốn chẳng bao giờ tin vào cái gọi là hạnh phúc của anh là hạnh phúc của em, nhưng có lẽ vì mình chưa là gì của nhau, là bạn thân quý nhau hơn một chút, thế nên cảm giác ghen tuông ấy không còn. Là người có thể ngủ cùng nhau một đêm, sáng hôm sau dậy mỗi người lại sẽ một nơi, gặp lại nhau vẫn sẽ mỉm cười.
Mối quan hệ của chúng ta rốt cuộc là thế sao?
Nhớ trước đây, tôi không hề quý Tuấn ngay từ đầu. Trẻ con ngày ấy, bạn bè vẫn hay đùa là Tuấn thích tôi đấy, nhưng ngày ấy kỳ thực không hề có chút cảm xúc gì với nhau, vì chưa nói chuyện cũng chưa chơi với nhau, vì dại khờ ngày ấy khiến tôi ngượng ngùng.
Những năm về sau chơi với nhau rồi, thậm chí thân với nhau rồi, dù có thích thêm bao nhiêu người nữa, vẫn không khiến tôi thôi nhớ Tuấn. Mọi thứ có lẽ bắt đầu từ tháng 12 năm 2005? Cũng không chắc nữa, tháng 12 năm mình học lớp 7, Tuấn và Chi, Tuấn và tôi, mối quan hệ chúng ta cứ như trò bập bênh ngày hôm ấy. Bao năm trôi qua tôi vẫn không quên được cảm xúc ấy, khi nó len lỏi mạnh mẽ vào trong tim vào lúc chúng ta nói chuyện với nhau về tình cũ của Tuấn *cười*, không quên được mùi hương ngày ấy.
Bên Tuấn bây giờ có người khác rồi, liệu có bao giờ nhìn tôi như cách tôi vẫn nhìn, hay sẽ phớt lờ tôi?
Tôi ghét mập mờ, vì thế nhiều lúc đã ước gì mình có sức mạnh biến chuyển mối quan hệ ấy.
Hôm qua tôi chợt nghĩ rằng : có nhiều cái cũ rồi, nhưng nó không phũ mình.
Tôi nghĩ đến mối quan hệ của chúng ta, và những mối quan hệ giữa mấy đứa vẫn đang chơi với nhau bây giờ. Có đứa vẫn thích nhau nhưng không đến được với nhau, có tình cũ, có bạn thân theo kiểu hàng xóm nhà gần, bạn chí cốt, những đứa ngày xưa có khi chả chơi với nhau, những đứa quan hệ nhập nhằng,... Liệu có khi nào sẽ phát sinh một mối quan hệ mới? Hay vẫn cứ tốt với nhau, cứ chơi bời vô tư với nhau, cố lờ đi rằng hơn nửa chỗ ấy vẫn đang đau nỗi đau riêng mình?
Và Tuấn...
Nếu là số phận, một ngày nào đó quay về, chúng ta yêu người khác đủ rồi, liệu có khi nào sẽ đến được với nhau?
Sẽ rất khó, vì có thể giữa chúng ta chưa tồn tại cái gọi là định mệnh. Chỉ đặt 2 chữ, "biết đâu", thế thôi.
Ngày hôm qua liệu có bao giờ quên được, liệu có bao giờ là lần cuối cùng mình bên nhau gần đến thế, dù chỉ một chút thôi, ngay cả cái ôm tạm biệt cũng bị chia sẻ, ngay cả bài hát cũng có ý chia đều cho 2 đứa con gái, thì liệu tương lai sẽ là gì?
Dù sao, cảm ơn. Người đầu tiên, tới nay vẫn là duy nhất tôi thấy an toàn khi kề bên. Tình cờ là hình mẫu tôi lựa chọn những người khác. Tình cờ là người cho tôi nhiều thứ hơn cả một tình bạn. Cũng vì tình cờ mà mình gặp nhau.
Đi rồi, hãy quay lại nhé. Thân thiết hơn một chút rồi, hãy nói chuyện với nhau nhiều hơn nhé. Dù cho sau này có người sẽ không nhớ ra Tuấn, thì cũng không phải tôi đâu :p
Tôi sẽ chẳng tiếc mãi những ngày tháng cũ đâu. Để cho cuộc đời trả lời những điều tôi muốn biết vậy thôi.
Muốn dang tay ôm trọn lấy anh, mà sao ước nguyện ấy chẳng bao giờ thành?
To: Tuấn
Dear :)
Những năm tháng trước đây đã từng viết rất nhiều về Tuấn. Chẳng biết từ bao giờ, quý mến lại thành yêu. Và đương nhiên, cũng chỉ một mình dõi theo hình bóng ấy.
Đã là chuyện lâu lắm rồi, những ngày ấy đã qua đi rồi, cũng đã trải qua tình yêu khác, nhưng mỗi lần gặp gỡ vẫn thấy vui, vẫn muốn gặp thêm nhiều lần nữa. Là người dù có cách nhau bao xa cũng thấy như gần bên, nhưng khi gần nhau lại chẳng thể hiểu nổi sao khoảng cách lại xa thế. Ít ra, tình yêu một phía cũng có cái hay. Nếu nó chỉ mãi thầm lặng như thế, chẳng bao giờ nói ra, để nó tự nhiên trôi đi, thì dù là ngày nào đó vẫn muốn gặp lại nhau, vẫn có thể hữu hảo tốt bụng với nhau, không tốn công hận rồi thù, trong sáng và chẳng thế vẩn đục.
Vô tư đúng không?
Lần trước Tuấn đi, chúng ta chẳng còn thân nhau như trước, chẳng còn hay gặp gỡ nhau, có lẽ chẳng có gì thấy tiếc nuối bồi hồi. Chỉ cười mà nghĩ, tình yêu lâu đến thế vẫn có lúc nhạt nhòa như vậy sao? Và mong con người ngồi kia sẽ vẫn hạnh phúc mãi thế. Chính xác là, hạnh phúc của anh khiến em mỉm cười.
Vì sao? Tôi vốn chẳng bao giờ tin vào cái gọi là hạnh phúc của anh là hạnh phúc của em, nhưng có lẽ vì mình chưa là gì của nhau, là bạn thân quý nhau hơn một chút, thế nên cảm giác ghen tuông ấy không còn. Là người có thể ngủ cùng nhau một đêm, sáng hôm sau dậy mỗi người lại sẽ một nơi, gặp lại nhau vẫn sẽ mỉm cười.
Mối quan hệ của chúng ta rốt cuộc là thế sao?
Nhớ trước đây, tôi không hề quý Tuấn ngay từ đầu. Trẻ con ngày ấy, bạn bè vẫn hay đùa là Tuấn thích tôi đấy, nhưng ngày ấy kỳ thực không hề có chút cảm xúc gì với nhau, vì chưa nói chuyện cũng chưa chơi với nhau, vì dại khờ ngày ấy khiến tôi ngượng ngùng.
Những năm về sau chơi với nhau rồi, thậm chí thân với nhau rồi, dù có thích thêm bao nhiêu người nữa, vẫn không khiến tôi thôi nhớ Tuấn. Mọi thứ có lẽ bắt đầu từ tháng 12 năm 2005? Cũng không chắc nữa, tháng 12 năm mình học lớp 7, Tuấn và Chi, Tuấn và tôi, mối quan hệ chúng ta cứ như trò bập bênh ngày hôm ấy. Bao năm trôi qua tôi vẫn không quên được cảm xúc ấy, khi nó len lỏi mạnh mẽ vào trong tim vào lúc chúng ta nói chuyện với nhau về tình cũ của Tuấn *cười*, không quên được mùi hương ngày ấy.
Bên Tuấn bây giờ có người khác rồi, liệu có bao giờ nhìn tôi như cách tôi vẫn nhìn, hay sẽ phớt lờ tôi?
Tôi ghét mập mờ, vì thế nhiều lúc đã ước gì mình có sức mạnh biến chuyển mối quan hệ ấy.
Hôm qua tôi chợt nghĩ rằng : có nhiều cái cũ rồi, nhưng nó không phũ mình.
Tôi nghĩ đến mối quan hệ của chúng ta, và những mối quan hệ giữa mấy đứa vẫn đang chơi với nhau bây giờ. Có đứa vẫn thích nhau nhưng không đến được với nhau, có tình cũ, có bạn thân theo kiểu hàng xóm nhà gần, bạn chí cốt, những đứa ngày xưa có khi chả chơi với nhau, những đứa quan hệ nhập nhằng,... Liệu có khi nào sẽ phát sinh một mối quan hệ mới? Hay vẫn cứ tốt với nhau, cứ chơi bời vô tư với nhau, cố lờ đi rằng hơn nửa chỗ ấy vẫn đang đau nỗi đau riêng mình?
Và Tuấn...
Nếu là số phận, một ngày nào đó quay về, chúng ta yêu người khác đủ rồi, liệu có khi nào sẽ đến được với nhau?
Sẽ rất khó, vì có thể giữa chúng ta chưa tồn tại cái gọi là định mệnh. Chỉ đặt 2 chữ, "biết đâu", thế thôi.
Ngày hôm qua liệu có bao giờ quên được, liệu có bao giờ là lần cuối cùng mình bên nhau gần đến thế, dù chỉ một chút thôi, ngay cả cái ôm tạm biệt cũng bị chia sẻ, ngay cả bài hát cũng có ý chia đều cho 2 đứa con gái, thì liệu tương lai sẽ là gì?
Dù sao, cảm ơn. Người đầu tiên, tới nay vẫn là duy nhất tôi thấy an toàn khi kề bên. Tình cờ là hình mẫu tôi lựa chọn những người khác. Tình cờ là người cho tôi nhiều thứ hơn cả một tình bạn. Cũng vì tình cờ mà mình gặp nhau.
Đi rồi, hãy quay lại nhé. Thân thiết hơn một chút rồi, hãy nói chuyện với nhau nhiều hơn nhé. Dù cho sau này có người sẽ không nhớ ra Tuấn, thì cũng không phải tôi đâu :p
Tôi sẽ chẳng tiếc mãi những ngày tháng cũ đâu. Để cho cuộc đời trả lời những điều tôi muốn biết vậy thôi.
Muốn dang tay ôm trọn lấy anh, mà sao ước nguyện ấy chẳng bao giờ thành?
Subscribe to:
Posts (Atom)